nguyện theo sư phụ
XVII. Phụ Lục . 1. Trung Hưng Tịnh Tông Ấn Quang Đại Sư Hạnh Nghiệp ký Dựa theo sự việc trong mấy ngày ấy, hết thảy sự xếp đặt như gấp rút cử Diệu Chân thật sự giữ chức Trụ Trì v.v… tuy chẳng nói rõ nguyên do, nhưng đích thực là bản lãnh đã biết trước lúc
Kính gửi Sư Phụ Tim Qo Tu nhân từ nhất, Trước kia con chưa tu hành theo Sư Phụ, con là ngư dân làm biển. Con đã sát hại vô số chúng sinh ở dưới nước, và thời gian lâu dài khi con vẫn còn trẻ chỉ trên 25 tuổi đã mắc nhiều chứng bệnh đều liên quan đến việc ăn động
Chỉ ngần ấy thôi, để biết hạnh nguyện sẻ chia của sư cô là "vô biên phiền não đoạn, vô lượng pháp môn tu". Anh Hồ Trư ở huyện Nam Trà My (Quảng Nam) tâm sự: "Dịch bệnh Covid-19 kéo dài nên tui không lên nương lên rẫy được, gia đình thiếu cái ăn, cái mặc. Được
Trong thời gian gần đây, ở Việt Nam nói chung và miền Bắc nói riêng, đang thịnh hành và phổ biến phương pháp giáo dục trẻ mẫu giáo theo phương pháp của Montessori được rất nhiều trường mẫu giáo học hỏi thực hành và các bậc phụ huynh ưa thích giáo dục này cho
Bởi theo Sư Phụ, Bồ đề tâm có thể nói là tinh tủy của Phật Pháp, là tâm giác ngộ, giải thoát. Chư Phật và chư Bồ Tát từ xa xưa đều đã phát Bồ đề tâm. Bởi vậy, đã là một người con Phật thì mục đích phải là tu để thành Phật, là được đầy đủ tất cả các công đức để được chân thật hạnh phúc, chân thật giải thoát.
mimpi bertemu nenek nenek yang tidak dikenal.
Một học viên Pháp Luân Đại Pháp người Trung Quốc đang sinh sống tại Mỹ Quốc đã viết lại những hồi ức về Sư Phụ Lý Hồng Chí, khi bà đi theo Sư Phụ khắp nơi ở Trung Quốc để nghe Ngài giảng Pháp. Những hồi ức về Sư Phụ khi được nghe Ngài giảng Pháp “Tôi bị mắc một căn bệnh khi tôi còn trẻ và đã đi khám khá nhiều bác sỹ, cũng như đã uống rất nhiều loại thuốc trong nhiều năm. Nhưng cuối cùng bệnh của tôi vẫn không thể khỏi. Vào cuối năm 1992, sức khỏe của tôi giảm sút đến mức rất tồi tệ. Lúc đó gia đình tôi đã phải đưa tôi đến Bắc Kinh để chữa bệnh bằng khí công. Sau nhiều lần trị bệnh bằng khí công, sức khỏe của tôi cũng không được cải thiện đáng kể. Tôi sinh năm 1948. Khi mới chưa đầy mười tuổi tôi đã phải trải qua và chứng kiến cuộc đại cách mạng văn hóa ở Trung Quốc. Qua đó, tôi đã học được một điều xương máu, là phải tự mình suy nghĩ thay vì mù quáng đi theo người khác. Mặc dù vậy, tôi vẫn luôn cảm thấy buồn chán và thất vọng khi ở trong thế giới mê này. Tôi không biết là nên dùng chuẩn mực nào để đánh giá người khác và chính mình. Tôi là người rất thích đọc các tạp chí nói về những điều bí ẩn. Đó cũng là điều khiến cho tôi suy nghĩ rất nhiều về những điều vượt trên cuộc sống đời thường. Cơ duyên gặp Đại PhápTiếp tục đi theo Sư Phụ Sư Phụ luôn nghĩ cho người khácViệc đi theo Sự Phụ để nghe Ngài giảng Pháp đều là cơ duyênNguyện đi theo Sư Phụ Hành trình đi theo Sư Phụ vẫn còn ở phía trước Cơ duyên gặp Đại Pháp Vào tháng 7 năm 1993, một lần đến nhà bạn, tôi đã vô tình nhìn thấy một quyển sách có tên là Pháp Luân Công trên giá sách của bạn ấy. Tôi bèn lấy ra và xem qua, tôi thấy rất lạ khi trong cuốn sách có đoạn nói rằng Pháp Luân được gắn vào bụng dưới của những người tu luyện chân chính. Ngoài ra còn rất nhiều điều trong cuốn sách mà tôi chưa từng được biết trước đây. Sau đó tôi đã bảo bạn tôi giúp tôi tìm xem tôi có thể học Pháp Luân Công ở đâu. Vào ngày 25 tháng 7 năm 1993, tôi đã may mắn được tham dự khóa học Pháp Luân Công thứ 11 mà Sư Phụ Lý Hồng Chí trực tiếp giảng ở Bắc Kinh và cũng từ đó tôi bắt đầu bước trên con đường tu luyện. Khóa học được tổ chức tại một hội trường của trường Đại học công an ở Bắc Kinh. Ngay bài giảng thứ nhất tôi đã cảm thấy rất hấp dẫn khi nghe Sư Phụ nói về nền văn hóa tiền sử. Tôi đã nghe với tất cả trái tim mình và không bỏ sót một lời nào của Sư Phụ. Tiếp tục đi theo Sư Phụ Vào ngày đầu tiên của khóa học, tôi đã hiểu ra được rất nhiều điều mới lạ và cảm thấy rất phấn chấn; tôi cảm thấy mỗi ngày con người tôi lại thay đổi tốt hơn. Sau đó tôi lại quyết định tham dự một lần nữa tại khóa học lần thứ 12 ở Bắc Kinh được tổ chức ở một công ty trong khu vực Wukesong. Sau khi nghe Sư Phụ giảng bài giảng thứ nhất và thứ hai, khi về nhà tôi đã bị sốt và ngực của tôi rất đau mỗi khi bị ho, thậm chí đến mức tôi không thể nói được. Một vài đệ tử lâu năm thấy vậy bảo tôi rằng “Chị hãy cố gắng đến nghe Sư Phụ giảng, cho dù chị có cảm thấy ốm đến mức nào.” Sư Phụ giảng khóa thứ 2 ở Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc, tháng 3/1993 ảnh Tôi nghe vậy nên vẫn cứ cố gắng tiếp tục đến nghe Sư Phụ giảng. Quả nhiên, sau 3 ngày, cơn sốt đột nhiên biến mất và tôi cảm giác rằng những vật chất xấu đã được gỡ bỏ khỏi thân thể tôi. Sau này tôi mới biết rằng, đó là Sư Phụ đã tịnh hoá thân thể cho tôi. Sau đó không lâu, tôi lại tiếp tục tham dự khóa giảng lần thứ 13 của Sự Phụ ở Bắc Kinh tại nhà máy ô tô 77. Sau khi tham dự các khóa học, tôi đã không còn cần đến người giúp việc nữa mà tôi đã có thể tự chăm sóc được mình. Sư Phụ luôn nghĩ cho người khác Một hôm sau khi từ lớp giảng bài của Sư Phụ, tôi đã đi tàu điện ngầm trở về nhà. Khi tôi đứng chờ tàu ở ga Wukesong, tôi đã nhìn thấy Sư Phụ đi cùng với gia đình của Ngài và một đệ tử khác. Họ mang theo cả các túi thức ăn cho bữa tàu xuất hiện thì hầu hết mọi người đều chạy xô đến cửa toa tàu và xô đẩy nhau. Tôi thấy Sư Phụ vẫn đứng đó, không tỏ ra vội vàng chút nào, Ngài để cho những người khác bước vào trước và gần như Ngài là người cuối cùng bước lên tàu. Tôi cũng nhìn thấy vào lúc Sư Phụ bước lên tàu thì chỉ còn lại một hai ghế trống. Trong khoảng có vài giây, những ghế trống đó cũng lập tức có người ngồi. Cuối cùng thì Sư Phụ là người duy nhất trên tàu phải đứng. Tôi đã rất là cảm động khi quan sát cảnh tượng đó. Tôi cảm thấy rằng Ngài rất khác với chúng ta. Tôi chợt nhận ra rằng, Sư Phụ đơn giản là một người “chân chính”. Sư Phụ thật là chân chính! Tất cả mọi thứ của Ngài đều rất chân thực. Trong lớp học, Ngài luôn luôn bắt đầu đúng giờ. Ngài cũng không nói vòng vo mà luôn đi thẳng vào vấn đề. Sư Phụ tịnh hóa thân thể cho tất cả chúng tôi trong mỗi bài giảng, một số người có những căn bệnh đã hành hạ họ trong suốt cả cuộc đời, vậy mà chỉ trong có mấy ngày mà bệnh cũng đã biến mất một cách thần kỳ. Sức khỏe của tôi cũng đã được cải thiện rất nhiều, tinh thần và thể xác tôi thật nhẹ nhàng. Tôi chưa bao giờ có được cảm giác nhẹ nhàng, vui vẻ và hạnh phúc như vậy. Những người được đến đây và nghe Sư Phụ giảng Pháp, bất kể là xa hay gần, giàu hay nghèo, chúng tôi đều có cảm giác như là người thân trong một gia đình vậy. Tất cả chúng tôi đều nghe theo lời Sư Phụ để làm một người tu luyện chân chính. Sau mỗi bài giảng, chúng tôi ai cũng muốn nán lại mà không muốn ra về. Tôi không thể lý giải được những cảm xúc của mình khi đó. Tôi cũng nhận ra rằng, tất cả những điều mà Sư Phụ đã giảng, nó đều động chạm đến thâm tâm tôi. Thực sự đã khiến tôi rất xúc động. Việc đi theo Sự Phụ để nghe Ngài giảng Pháp đều là cơ duyên Sau khóa giảng thứ 13 ở Bắc Kinh, khóa học tiếp theo được tổ chức ở Vũ Hán. Tôi rất muốn tiếp tục được đi đến đó để nghe Sư Phụ giảng Pháp, nhưng tôi vẫn chưa thể đi lại một mình được. Mặc dù sức khỏe của tôi đã cải thiện đáng kể nhưng bởi vì tôi đã bị bệnh quá lâu nên tôi vẫn còn rất yếu để thậm chí là nhấc cái phích nước. Tuy nhiên cuối cùng tôi cũng đã quyết định đi tàu đến Vũ Hán. Giường nằm trên tàu của tôi là ở tầng trên cùng và tôi rất khó có thể leo được lên trên đó. Khi tôi đang loay hoay về điều đó, thì một người thanh niên có giường ở tầng dưới nói với tôi “Bà có muốn ngủ ở tầng dưới không?”. Tôi đã rất biết ơn anh ấy và cảm thấy kính phục tấm lòng tốt của anh. Cho đến khi tôi đến ga cuối cùng, lại cũng có người giúp tôi khiêng hành lý. Tôi cảm thấy mình thật may mắn trong chuyến đi ấy. Chỉ nhiều năm sau tôi mới nhận ra rằng chính là Sư Phụ đã an bài cho tôi. Đợt ấy ở Vũ Hán Sư Phụ tổ chức 3 khóa giảng liên tiếp. Khóa thứ 3 được tổ chức tại trường Đại học kinh tế tài chính; khóa thứ 4 thì ở Hội trường của Ủy ban thành phố; còn khóa thứ 5 là ở nhà máy thép Vũ Hán. Ba khóa giảng ở Vũ Hán kết thúc vào khoảng giữa tháng 10. Khóa tiếp theo được tổ chức ở Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông. Tôi đã được theo Sư Phụ đến đó, nơi Ông giảng Pháp lần thứ 2. Nguyện đi theo Sư Phụ Tôi nhớ rằng trong khóa giảng lần thứ 2 ở Thiên Tân khi lần đầu tiên Sư Phụ nói rằng, ông sẽ để lại Pháp cho thế gian. Từ “để lại” đã khiến cho tôi ngộ ra điều gì đó thật lớn lao. Lúc đó tôi đã quyết định rằng, khi Sư Phụ đi giảng ở đâu, tôi sẽ cố gắng đến tham dự nếu có thể, bất kể đó là ở đâu. Với thân thể vẫn còn khá yếu ớt của mình, tôi biết sẽ rất khó khăn cho tôi để có thể đi theo Sư Phụ. Tuy nhiên, khi tôi nghĩ đến hình ảnh Sư Phụ giảng Pháp, thì bỗng nhiên tất cả những khó khăn đều tan biến. Mỗi lần nhìn thấy Sư Phụ đi lên bục giảng, tôi lại cảm giác những niềm hạnh phúc từ tận đáy lòng mình lại dâng trào thật mạnh mẽ. Những ngày đó thật là tươi sáng và kỳ diệu. Vào cuối mỗi khóa học, Sư Phụ lại bảo chúng tôi viết ra để chia sẻ kinh nghiệm với nhau. Tôi đã rất hối tiếc vì đã không viết được gì. Lúc đó tôi không muốn nói về việc Pháp Luân Công đã cải thiện sức khỏe của tôi như thế nào. Tôi chỉ muốn viết về việc tôi biết ơn Sư Phụ đến chừng nào. Cứ loay hoay mãi mà cuối cùng tôi đã không thực hiện được điều đó. Nhưng hôm nay đây tôi đã và đang làm được điều đó rồi Hành trình đi theo Sư Phụ vẫn còn ở phía trước Hành trình đi theo Sự Phụ nghe Ngài giảng Pháp là một cơ duyên không gì so sánh được trong cuộc đời tôi. Mặc dù mới là một phần của chặng đường, nhưng đã để lại cho tôi những hồi ức đẹp đẽ không thể nào quên về Sư Phụ. Theo Minh Huệ
TẠ ƠN THẦY!!! Tháng mười hai, gió mùa đông sương rơi lạnh giá Hướng về Thầy cao cả đã đến với trần gianTừng bước chân đi, gập ghềnh, qua những gian nanLàm chúng con bao nỗi niềm vô vàn thương kính Dù mưa nắng, ngày hay đêm, có khi ốm bệnhThầy nói rằng “Phật Pháp ngoài kia đang rất cần” Rồi lên đường để kịp bài giảng, chẳng phân vânSự hi sinh, tận tụy vạn lần con ghi khắc Lòng bi mẫn như vì sao sáng trong đôi mắtVang lên bài Pháp thoại như sóng vỗ triều âm Rất bao la mênh mông từ ái đầy nghĩa ânCả bài học Thầy truyền trao nuôi con lớn mãi Lòng yêu nước thiêng liêng chảy vào trong dòng máuTình nhân loại bao la trong câu hát bài caNền đạo đức chiếu soi trong thiền định sâu xa Cho chúng con bay lên vượt thân phận bé nhỏ Bao năm tháng nhìn lại những gì còn dang dởThật ăn năn con thơ dại quá đỗi hồn nhiênChìm vào trong ích kỷ hưởng thụ nặng tình riêngTâm loạn động bất an bao muộn phiền chất chứa Nghĩ về Thầy, thề quyết tâm giữ trọn lời hứaSẽ thương yêu, biết nhu thuận, hết mực vâng lời Rồi xuất gia giữ gìn Phật Pháp đến muôn đờiXin lòng con kiên cường như trời cao chất ngất Xin muôn kiếp được theo Thầy đi hết cõi đấtĐược thừa hành, phụng sự đến tất cả chúng sinhĐiều thiện lành như hoa nở trước ánh bình minhLòng kính Phật soi đường cho hành tinh thắp sáng Đến Vô Ngã, từ bi như mặt trời sáng rạngNgười bên nhau vô hạn trong hạnh phúc bình anNở nụ cười trao nhau vượt qua khỏi gian nanNgày thế giới sắc hồng như thiên đường mơ ước Tạ ơn Thầy đã cho con, con đường phía trướcLà lý tưởng, hành trang qua nhiều kiếp luân hồiĐược là hạt bụi dưới Đấng Đại Hùng cao vờiNguyện Pháp Giới bừng lên cả bầu trời chân lý. Phạm Đình Viên – CTN Nha Trang THẦY CON Con hạnh phúc khi gặp Thầy dẫn lốiGiữa cuộc đời đầy bóng tối si mêTheo chân Thầy con giữ trọn lời thềCùng tu tập để hướng về Vô Ngã Lời Thầy dạy là những điều vô giáTình thương Thầy như biển cả bao laVới chúng con Thầy là một người chaLòng tin kính không bao giờ nói hết Bước chân Thầy từng ngày đi không mệtBởi lòng Thầy đặt hết ở chúng sinhMong tất cả cùng tới ánh bình minhNên Thầy đi không nề chi vất vả Khi theo Thầy con hiểu về Nhân QuảVà biết về Bát Chánh Đạo sâu xaHiểu được rằng Phật vĩ đại bao laVà thế gian chưa ai bằng sánh được Khi theo Thầy con hiểu đời ô trượcCon phải biết học cách để yêu thươngBởi thân này chỉ một khối Vô ThườngChết khi nào không thể ngồi toan tính Khi theo Thầy con hiểu về Thiền ĐịnhLà con đường đến Vô Ngã Từ BiBỏ lại hết những tham hận sân siVề với Phật nhẹ nhàng sen thơm ngát Khi theo Thầy con nguyện mình là cátNguyện suốt đời học hỏi mãi không thôiCon hiểu rằng giữa dòng đời nổi trôiGặp được Thầy là phước từng gây tạo Nguyện Phật Từ đang soi sáng trên caoCho Thầy con có thật nhiều sức khỏeCho chúng con ngày càng thêm mạnh mẽĐể phụ Thầy đưa Chánh Pháp lan xa Rồi mai này tinh cầu sẽ nở hoaVì muôn loài đều vui trong Chánh PhápNhư lòng Thầy vẫn từng ngày khao khátGiữa cuộc đời bừng sáng Ánh Bình Minh. Phúc Nhật Chương – CTN Đà Nẵng
Một học viên Pháp Luân Đại Pháp người Trung Quốc đang sinh sống tại Mỹ Quốc đã viết lại những hồi ức về Sư Phụ Lý Hồng Chí, khi bà được theo Sư Phụ khắp nơi ở Trung Quốc để nghe Ngài giảng Pháp. Tiếp theo phần 3 Vào ngày 21/12/1994, khóa giảng Pháp lần thứ 5 ở Quảng Châu tỉnh Quảng Đông được bắt đầu. Đó là khóa giảng Pháp cuối cùng được tổ chức ở Trung Quốc. Vào thời gian đó. Pháp Luân Công đã rất phổ biến và mọi người đến từ khắp nơi trên đất nước để tham dự khóa học, thậm chí là từ các tỉnh vùng đông bắc xa xôi và Khu tự trị Tân Cương Uighur. Họ đến để đắc Pháp, là điều mà họ coi là quan trọng nhất trong cuộc đời. Những người được nghe Sư Phụ giảng Pháp là một cơ duyên lớn laoSư Phụ giảng Pháp tại Quảng Châu lần thứ haiNóng lòng để được nghe Sư Phụ giảng PhápĐược theo Sư Phụ và thấy được tâm vì chúng sinh và sự vĩ đại của Sư PhụĐược theo Sư Phụ và được nghe Ngài giảng Pháp là một cơ duyên khó gặp Những người được nghe Sư Phụ giảng Pháp là một cơ duyên lớn lao Thực sự là đã có rất nhiều câu chuyện cảm động. Một số người đến rất sớm và chỉ mang theo một số tiền nhỏ để tiêu. Nên họ phải giảm tiền ăn hàng ngày xuống chỉ còn có 2 nhân dân tệ. Ở một thành phố như Quảng Châu thì số tiền đó có lẽ không thể đủ cho một bữa ăn đạm bạc cho một người. Một số học viên từ Bắc Kinh thấy thế đã cho họ mỗi người 100 nhân dân tệ. Một cô gái đến từ vùng đông bắc không có thu nhập, bởi công ty nhà nước nơi cô làm việc cùng với một số công ty công nghiệp khác đã tuyên bố phá sản. Cô ấy phải đi bán rau kiếm tiền để có thể đến tham dự khóa giảng Pháp. Với số tiền nhỏ đó, cô ấy vẫn còn giúp đỡ được những người khác tham dự khóa học. Thật là tốt. Có hai anh em trai ở tỉnh xa đến và mang theo cả chăn đắp, họ sống như những người vô gia cư, chỉ dựa vào đồ ăn mà mọi người cho họ. Đến đêm họ phải ngủ ở ngoài đường, dưới đủ loại thời tiết. Sư Phụ giảng Pháp tại Quảng Châu lần thứ hai Nghe nói rằng hơn 5000 người đã đến tham dự khoá giảng, những người đến cuối cùng đã không mua được vé. Trước khi bài giảng thứ nhất bắt đầu buổi đầu tiên, trước cổng nhà thi đấu là một biển người, trong số họ, khoảng 500 người là không có vé, một số học viên từ Bắc Kinh đã đưa cho họ tấm vé của mình. Khi các tấm vé được trao tay nhau, cả người cho và người nhận và những người đứng xung quanh đều rơm rớm nước mắt. Sau khi khóa học bắt đầu những người không có vé vẫn đứng ở trước cổng nhà thi đấu rất đông. Cảnh tượng đó đã làm cảm động sâu sắc đến những nhân viên của nhà thi đấu, khiến họ đặc cách mở cửa một khu nhà ở gần đó và lắp cả máy thu hình tại chỗ để mọi người có thể xem Sư Phụ giảng Pháp. Nóng lòng để được nghe Sư Phụ giảng Pháp Khóa giảng thứ 5 ở Quảng Châu đặc biệt lớn, có thể thấy rằng mọi người nóng lòng để được nghe Sư Phụ giảng Pháp. Ý thức của chúng sinh đã được thức tỉnh và sự kính trọng của họ đối với Sư Phụ là không có ngôn từ nào có thể diễn tả được. Một hôm, các học viên đến rất sớm đứng yên lặng ở hai bên hành lang giữa cổng nhà thi đấu và hội trường. Đám đông không còn chừa lại chỗ trống nào ở trong nhà thi đấu, ngoại trừ hành lang để Sư Phụ đi vào. Sư phụ giảng Pháp ở Quảng Châu năm 1994 ảnh Minh Huệ. Khi Sư Phụ đến, tất cả học viên chào đón Sư Phụ rất trọng thể, sự kính trọng của học viên đối với Sư Phụ đã khiến cho những nhân viên nhà thi đấu rất cảm động. Họ hỏi các học viên “Sư Phụ của các vị là người như thế nào? Chúng tôi chưa bao giờ thấy có một người nào được mọi người kính trọng như vậy”. Khóa giảng Pháp lần thứ 5 ở Quảng Châu đã rất khích lệ các học viên. Tất cả mọi người đều quyết tâm tu luyện đến cùng. Được theo Sư Phụ và thấy được tâm vì chúng sinh và sự vĩ đại của Sư Phụ Đó là khóa giảng cuối cùng của Sư Phụ được tổ chức ở Trung Quốc. Trong vòng chỉ có vài năm, Pháp Luân Công đã rất phổ biến ở Trung Quốc. Đến tham dự khóa giảng thứ 5, có rất nhiều người đến từ Mỹ, Hồng Kông, và một số nước Châu Âu. Những người này sau khi trở về nước đã trở thành những học viên đầu tiên ở địa phương họ, và sau đó họ đã làm rất nhiều việc để quảng truyền Pháp ra khắp thế giới, đóng góp rất nhiều cho Đại Pháp. Nhớ lại hành trình tu luyện của mình trong 8 năm qua, tôi rất vui mừng vì cơ hội được sống trong giai đoạn mà Đại Pháp được truyền rộng, được trực tiếp nghe Sư Phụ giảng Pháp dạy công. Đây đúng là một cơ duyên khó gặp! Nhiều người cũng nói với tôi rằng, tôi đã quá may mắn. Trong quá trình tu luyện của tôi, sau khi chịu khổ, tôi cảm thấy rất rõ ràng là những vật chất dơ bẩn đã được loại bỏ khỏi thân thể của tôi. Giờ đây thân thể tôi tràn đầy sức sống, cuộc sống của tôi luôn tràn đầy hạnh phúc. Tôi có thể nhìn thấy một tương lai tươi đẹp đang mở ra trước mắt. Sư Phụ đã dẫn dắt những đệ tử của mình để trở thành những người tốt trong xã hội, dẫn dắt họ tu luyện trong Đại Pháp, để đề cao cả về thể chất lẫn tinh Phụ đã phải chịu đựng rất nhiều khổ nạn để truyền Pháp, Ngài đã vì đệ tử của mình mà phải chịu rất nhiều nghiệp lực. Sự cao thượng và vĩ đại của Sư Phụ là không thể nói hết được nếu dùng ngôn ngữ của loài người. Được theo Sư Phụ và được nghe Ngài giảng Pháp là một cơ duyên khó gặp Hành trình được theo Sự Phụ và nghe Ngài giảng Pháp là một cơ duyên không gì so sánh được trong cuộc đời tôi. Những ngày tháng đó đã để lại cho tôi rất nhiều hồi ức đẹp đẽ không thể nào quên về Sư Phụ. Theo Minh Huệ
Những câu chuyện về Sư Phụ Lý Hồng Chí trong những ngày đầu Sư phụ truyền công và giảng Pháp ở là những hồi ức đầy ấn tượng và không thể nào quên. Câu chuyện về Sư Phụ Lý Hồng Chí phần1 Hồi ức khó quên năm 1993Câu chuyện về Sư Phụ Lý Hồng Chí phần2Hồi ức về khoảng thời gian trân quý khi Sư Phụ giảng Pháp tại Hồng Kông Những ngày tháng không thể nào quênNăng lực siêu thường của Đại PhápNhững điều không thể nào quênĐiều may mắn của sinh mệnhNhững lợi ích từ tu luyệnÂn Sư không thể nào quên Những ngày tháng không thể nào quên Khoảng thời gian, từ ngày 7 tháng 4 đến ngày 14 tháng 4 năm 1995 là những ngày khó quên đối với các học viên Pháp Luân Công ở Thụy Điển. Sau khi kết thúc giảng Pháp và truyền công ở nước Pháp. Sư phụ Lý Hồng Chí đã đến thành phố Gothenburg của Thụy Điển để tiếp tục truyền công giảng Pháp. Đây là địa phương thứ hai mà Sư phụ Lý Hồng Chí đến truyền công giảng Pháp ở hải ngoại. Sư phụ Lý Hồng Chí với một giọng nói ôn hòa giảng giải cho các học viên về đạo lý phản bổn quy chân; về ý nghĩa của sinh mệnh. Ngài giảng về nguyên lý tu luyện và những chuẩn tắc mà người tu luyện cần phải chiểu theo mà thực hiện. Năng lực siêu thường của Đại Pháp Mãi cho đến tận hôm nay, các học viên có được may mắn tham gia lớp học vào năm đó vẫn còn cảm thấy chấn động khi hồi tưởng lại tình huống lúc bấy giờ. Năm đó có hơn một trăm người đã tham gia khóa học bảy ngày đó. Phần lớn họ đều là người Tây phương. Bà Pirjo là một trong số những người may mắn đó. Bà là một y tá lâu năm của Bệnh viện Gothenburg. Bà nhớ lại “Tôi nhớ có rất nhiều người tham dự lớp học do Sư phụ truyền Pháp ở Gothenburg.” Lúc đó, Sư phụ bảo chúng tôi có thể nghĩ về chỗ thân thể có bệnh; hoặc sự đau đớn hay chỗ nào đó đang có vấn đề. Tôi từng bị bệnh đau lưng trong nhiều năm và nó khiến tôi rất khó ngủ. Khi tôi vừa nghĩ đến đây thì đột nhiên một luồng gió xuyên qua phía sau lưng rồi tiến nhập vào trong thân thể. Bỗng nhiên tôi cảm thấy thật nhẹ nhàng, cơn đau luôn bám theo tôi đột nhiên biến mất. Tôi minh bạch và cảm nhận được sự siêu thường và lực lượng lớn mạnh của Đại Pháp”. Những điều không thể nào quên Lúc đó, để cho mọi người có thể nghe rõ ràng và dễ hiểu hơn. Sư phụ Lý Hồng Chí đã vừa giảng về kết cấu của vũ trụ vừa vẽ nó lên bảng. Bà Pirjo nói “Sư phụ nói cho chúng tôi rất nhiều điều liên quan đến vũ trụ và những điều mà tôi đã tìm kiếm suốt cả một đời. Sư phụ giảng về nhân sinh, về nguồn gốc và ý nghĩa của sinh mệnh; Sư Phụ giảng về đạo lý phản bổn quy chân và những sự việc cần phải làm trong cuộc sống.” Bà Pirjo nói “Sư phụ nói chúng ta tu luyện để tìm về Chân-Thiện-Nhẫn; tìm về bản tính thiện lương nhất, thuần khiết nhất và căn bản nhất của linh hồn chúng ta. Sư Phụ nói đó chính là toàn bộ ý nghĩa của cuộc đời.” Sư Phụ hướng dẫn luyện công tại lần giảng Pháp ở Thụy Điển tháng 4 năm 1995 ảnh Sư Phụ hướng dẫn luyện công tại lần giảng Pháp ở Thụy Điển tháng 4 năm 1995 ảnh Bà Pirjo hồi tưởng lại “Sư phụ còn nói chúng ta sẽ đột nhiên xuất hiện các loại khảo nghiệm; phải không ngừng tu chính bản thân; không ngừng thăng hoa để có thể quay trở về nơi nguyên lai nhất của sinh mệnh chúng ta. Sư phụ còn dạy chúng tôi không cần phải sợ hãi khó khăn; cần phải tu xuất tâm từ bi, nhẫn chịu với những tình huống khó khăn đó; cần phải lấy thiện đãi người dù ở bất cứ nơi đâu cũng luôn phải đặt mình vào vị trí của người khác để suy nghĩ cho họ. Điều này thật sự vô cùng quan trọng đối với một người tu luyện.” Điều may mắn của sinh mệnh Bà Pirjo xúc động nói “Lúc chúng tôi đi vào hội trường, mọi người đều rất cảm động về sự quan tâm của Sư phụ dành cho chúng tôi. Sư phụ biết chúng tôi đều là những người Tây phương, nên Sư phụ luôn nhẫn nại giải đáp tất cả các vấn đề mà chúng tôi nêu ra” Bà Pirjo nhớ lại “Tôi còn nhớ như in khi Sư phụ giảng về pháp lý thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo, tôi đã hỏi Sư phụ rằng Chúng con đều đã từng làm những việc bất hảo, vậy thì Đại Pháp có thể cứu giúp con không?’ Sư phụ nhìn tôi và nói Có thể, Đại Pháp có thể giúp chư vị, bao gồm cả những việc chư vị đã làm mà chư vị không còn nhận biết trong nhiều đời quá khứ.’ Những lợi ích từ tu luyện Bà Pirjo nói tiếp “Ở lớp giảng đó, tất cả chúng tôi đã cùng nhau luyện công; mọi người đều cảm nhận được trường năng lượng mạnh mẽ đang bao quanh lớp học; ai ai cũng đều tràn đầy sức sống. Lúc đó, tôi đã được tiêu nghiệp và xuất hiện trạng thái như bị cảm mạo. Nhưng trạng thái đó cũng mất đi rất nhanh chóng. Sau đó, tôi cảm thấy tinh thần thật thoải mái, thân thể nhẹ nhàng và tràn đầy năng lượng. Đã lâu rồi tôi chưa từng có cảm giác thân thể nhẹ nhàng và dễ chịu như vậy. Thật sự là quá thần kỳ! Trong tâm tôi tràn đầy sự cảm ân đến Sư Phụ và thấy mình là người quá may mắn! Tôi vĩnh viễn không thể nào quên những ngày tháng tốt đẹp đó.” Bà Pirjo là y tá của Bệnh viện Gothenburg là người được nghe Sư Phụ giảng Pháp tại Thụy Điển vào tháng 4 năm 1995 ảnh Minhhue. Bà Pirjo nói “Tôi đã tu luyện hai mươi lăm năm. Tôi luôn luôn cố gắng tu luyện thật tốt bản thân và làm theo lời dạy của Sư Phụ; tôi luôn luôn nghĩ cho người khác. Hàng ngày tôi tĩnh tâm đọc sách Đại Pháp, đả tọa luyện công. Từ đó thân thể được cải biến và tinh thần cũng không ngừng được thăng hoa. Trong hoàn cảnh khó khăn nào thì tâm thái bình thản được hiển lộ ra một cách rất tự nhiên. Người tu luyện chúng ta trong khó khăn thì coi đó là để tu luyện bản thân; luôn dùng từ bi để đối đãi với người. Đại Pháp đã dạy tôi vĩnh viễn cần phải tận sức làm được như vậy.” Ân Sư không thể nào quên Bà Pirjo nói “Mỗi lần nghĩ về quá trình tu luyện, tôi luôn xúc động và không thể cầm được nước mắt. Sư phụ luôn ở bên cạnh âm thầm bảo hộ cho chúng ta. Mỗi lần tôi không còn tinh tấn thì Sư Phụ luôn an bài cho tôi nhận được sự trợ giúp của các đồng tu. Sư phụ với lòng từ bi vô tận luôn âm thầm lặng lẽ trợ giúp học viên. Trong sâu thẳm sinh mệnh của mỗi học viên sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên được lòng từ bi phổ độ của Sư Phụ. Nguồn Minh Huệ
nguyện theo sư phụ